Cầm tìm lại cân bằng trong quá trình tu tập

Khi tinh thần bạn đi lên, bạn bám chặt lấy trạng thái đó; khi tinh thần bạn đi xuống, bạn muốn tránh xa trạng thái đó. Nhưng khi tinh thần bạn dừng lại ở điểm giữa, ở điểm trung lập, thì mọi sự bồn chồn khắc khoải đều biến mất.

ĐIỂM TRUNG LẬP
Chúng ta đã quá quen thuộc với việc lên và xuống. Khi chúng ta lên, chúng ta cảm thấy vui; khi chúng ta xuống, chúng ta cảm thấy buồn. Nhưng chỉ tại điểm giữa, chúng ta mới không lên cũng chẳng xuống; đó là điểm trung lập, điểm vô tính.

Đôi khi điểm trung lập này khiến chúng ta phải hoảng sợ vì nếu chúng ta cảm thấy buồn, thì chúng ta biết rõ nỗi buồn này là gì; nếu chúng ta vui, thì chúng ta biết rõ niềm vui này là gì. Nhưng khi chúng ta không cảm thấy buồn cũng chẳng cảm thấy vui, khi đó chúng ta hoảng sợ.

Nhưng điểm trung lập này rất đẹp đẽ. Nếu bạn chấp nhận nó, nó sẽ cho bạn sự sáng suốt vô cùng về cuộc sống của mình. Khi tinh thần bạn đi lên nó sẽ quấy rối bạn, nó khiến bạn phát sốt, khiến bạn bồn chồn. Khi tinh thần bạn đi xuống, bạn cũng bị quấy rối theo chiều hướng tiêu cực. Khi tinh thần bạn đi lên, bạn bám chặt lấy trạng thái đó; khi tinh thần bạn đi xuống, bạn muốn tránh xa trạng thái đó. Nhưng khi tinh thần bạn dừng lại ở điểm giữa, ở điểm trung lập, thì mọi sự bồn chồn khắc khoải đều biến mất.

Qua điểm trung lập, chúng ta có được sự sáng suốt vô cùng về bản thân mình, vì khi đó tất cả đều trở nên hoàn toàn yên lặng. Khi đó không hề tồn tại niềm hạnh phúc cũng chẳng có sự đau khổ, mọi tiếng ồn ào đều biến mất chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đức Phật đã nói nhiều về điểm trung lập này cùng các đệ tử của mình. Đây là yếu tố bắt buộc, mọi người phải đạt được trạng thái này rồi sau đó mọi điều tốt đẹp sẽ xuất hiện. Đức Phật gọi đây là sự trung lập.

Siêu việt lên trên các cực đoan đi! Đừng là người trần tục và cũng đừng là cái gọi là người tâm linh.

Đừng là kẻ hữu thần, đừng là kẻ vô thần. Đừng điên khùng vì của cải bên ngoài và đừng bị ám ảnh với thanh bình bên trong. Cân bằng đi… cân bằng nên là khẩu hiệu.

Nếu bạn chọn cực đoan, bạn sẽ thất bại trong cả hai đằng. Nếu bạn không chọn lựa, bạn sẽ thành công trong cả hai đằng. Cân bằng thành công, cực đoan thất bại. Cân bằng này Phật gọi là trung đạo, majjhim nikaya, theo Khổng Tử, ‘phương tiện vàng’.Chỉ ở giữa. Đây là kĩ năng và nghệ thuật lớn nhất, chỉ ở giữa, không chọn lựa, không chuyển sang trái, không chuyển sang phải. Đừng là cực hữu và cũng đừng là cực tả – chỉ ở chính giữa.

Nếu bạn ở chính giữa bạn siêu việt trên thế giới này. Thế thì bạn không còn là đàn ông nữa, không còn là đàn bà nữa. Đó là điều Jesus nói. Thế thì bạn không còn là người duy vật, không còn là người duy tâm. Thế thì bạn không sống nữa, bạn không chết nữa.Không thế này, chẳng thế nọ – cây cầu đã được vượt qua. Bạn đã đạt tới mục đích. Và mục đích không ở đâu đó trong tương lai, nó là ở đây giữa hai cực đoan. Không ghét không yêu…

Bao giờ cũng nhớ, bất kì khi nào bạn thấy hai cực đoan, đừng chọn lựa. Chỉ cố gắng tìm ra sự cân bằng ở giữa. Điều đó sẽ khó khăn lúc đầu, chỉ bởi vì thói quen cũ.

Thói quen dễ tuân theo bởi vì bạn không cần nhận biết – chúng cứ theo cách của chúng. Nhận biết là khó, bởi vì nó chưa bao giờ là thói quen cho bạn.

Bạn chọn lựa dễ dàng, bạn lên án, ca ngợi dễ dàng, bạn bác bỏ, chấp nhận dễ dàng. Bạn nói, “Cái này phải, cái kia trái,” thật dễ dàng, bởi vì điều này đã trở thành thói quen: trong hàng triệu kiếp, bạn bao giờ cũng chọn lựa. Đây chỉ là hiện tượng tựa người máy -Không nhận biết. Khoảnh khắc bạn thấy cái gì đó, bạn đã quyết định và đánh giá. Hoa có đó: bạn nhìn và bạn nói, “Đẹp,” hay “Không đẹp.” Lập tức phán xét tới; với cảm nhận, phán xét tới. Thế thì bạn sẽ chẳng bao giờ có thể vẫn còn ở giữa được.

Khó mà không chọn lựa, nhưng cố lên. Và trong mọi thứ… Khi bạn cảm thấy ghét, cố chuyển vào giữa.

Khi bạn cảm thấy yêu, cố chuyển vào giữa. Dù bạn cảm thấy bất kì cái gì, cố chuyển vào giữa. Và bạn sẽ ngạc nhiên là có một điểm ở giữa bất kì hai cực đoan nào, nơi cả hai đều dừng tồn tại – khi bạn không cảm thấy ghét mà cũng không cảm thấy yêu. Đây là điều Phật gọi là upeksha.

Upeksha có nghĩa là điểm giữa, như vậy từ đó bạn không thế này cũng chẳng thế nọ. Bạn không thể nói, “tôi yêu,” bạn không thể nói, “tôi ghét.” Bạn đơn giản không thể nói điều gì, bạn đơn giản ở giữa. Bạn không bị đồng nhất. Siêu việt xảy ra, và siêu việt là việc nở hoa. Đó là chín chắn cần được đạt tới, đó là mục đích.

-Osho-


Tu rồi đến lúc bạn cần phải học được pháp “Sắc sắc không không”
Mọi chuyện đều đón nhận ở 1 thái độ cân bằng, không vui quá cũng không buồn nhiều, không hận sâu đậm cũng chẳng vui quá mức.
Người khen mình yêu mình hôm nay có thể trong tương lại họ sẽ làm điều tồi tệ vơi mình vì thế nhận được lời khen hãy mỉm cười và đừng tự đắc, nhận được điều tồi tệ cũng mỉm cười bước đi vì 2 thứ đó đều phải học cách sử dụng 1 thái độ đó là bình thản đối diện.
Càng ở vị trí cao dù bất kể lĩnh vực nào nếu k bình tĩnh & tự tạo cho mình 1 bàn thạch vững chắc nhờ giác ngộ tu tập (tức là phải dựa vào chính mình chứ đừng dựa vào ng khác) thì càng cô đơn.
Người hiểu mình thì ít, người đòi hỏi từ mình lại nhiều. Nếu không vững tâm ta sẽ ngã quỵ và không còn lí trí để TU, cho nên cái gì cần cho qua hãy cho qua luôn tránh để bản thân bị tổn thương.
Càng ở vị trí cao dù bất kể lĩnh vực nào nếu k bình tính & tự tạo cho mình 1 bàn thạch vững chắc nhờ giác ngộ tu tập (tức là phải dựa vào chính mình chứ đừng dựa vào ng khác) thì càng cô đơn.
Người hiểu mình thì ít, người đòi hỏi từ mình lại nhiều. Nếu không vững tâm ta sẽ ngã quỵ và không còn lí trí để TU, cho nên cái gì cần cho qua hãy cho qua luôn tránh để bản thân bị tổn thương.

TG Jan Nguyen