Tu hành trong sự An Lạc cần để tâm…

ĐỂ SỐNG AN LẠC GIỮA ĐỜI NÀY THÌ NGƯỜI TRÍ (NGƯỜI TU HÀNH) TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỂ MÌNH Ở VÀO THÁI CỰC NÀO TRONG TÌNH CẢM

Thương người, yêu người, thích người, thù người, hận người, cũng là một cực đoan tâm lý, một cực đoan tình cảm. Phúc thay cho kẻ nào sống giữa đời này chỉ có thể thương người khác nhưng không có nặng lòng vì người khác. Phúc thay cho kẻ nào sống ở đời này có người mình không thấy hợp nhưng không vì chuyện không hợp đó mà mình lại ghét, không để cho cái ghét, cái ác cảm, cái thành kiến đó trở thành gánh nặng tâm lý của mình.

Chư Phật ba đời mười phương là đỉnh cao của danh vọng vũ trụ này, không có ai trong đời này kể cả vua Chuyển Luân Vương, Ác Ma Thiên Tử, Đế Thích, Phạm thiên mà có được sự thương quý kính nể của vô lượng chúng sanh như chư Phật, ấy vậy mà cái gì rồi cũng phải qua đi.

Tình cảm nào trên đời này thì cũng có lúc qua đi, nó qua đi bằng nhiều cách:
– Người thương mình hay người ghét mình chết.
– Đối tượng mình thương hay ghét chết.
– Cả hai phía đều lăn đùng ra chết.
– Vì duyên nào đó mà cái thương phai mờ, cái hận giảm đi.

Như vậy cái thương ghét ở đời này không quan trọng vì kẻ được thương hay kẻ bị ghét sớm muộn gì cũng chết. Bản thân người thương hay ghét người khác sớm muộn gì cũng lăn ra mà chết. Bản thân tình cảm đó theo ngày dài tháng rộng sớm muộn gì cũng bị thử thách bởi vô vàn trở ngại, trở lực, bị tác động bởi vô vàn những điều kiện này nọ để rồi không tiếp tục còn nữa.

Như vậy, sống ở đời, cái khổ của chúng ta là chúng ta chìm sâu trong một cực đoan tình cảm nào đó như ghét hoặc thương. Để sống an lạc chúng ta cứ tâm niệm rằng trên đời này không có ai để ghét cũng không có ai để yêu. Trên đời này chỉ có hai hạng người thôi, đó là người đáng thương và người dễ thương. Người lành là người dễ thương. Người xấu là người đáng thương. Để sống được trong nhận thức này, trong tình cảm này đối với muôn loài chúng sanh thì bắt buộc chúng ta phải sống trong: từ — bi — hỷ — xả.

#KinhTăngChi – Toại Khanh

Ảnh: Duy Nam