HÃY NÓI LỜI TỐT ĐẸP VỚI MỌI NGƯỜI XUNG QUANH

Ý niệm khi bạn bắt đầu một cuộc tu phải thật tường minh rõ ràng và luôn nhất quán quan điểm đích đến của bạn, trong quá trình tu bạn sẽ gặp rất nhiều chướng cản nhưng đừng thấy thế mà nản lòng. Chướng cản đến từ người xung quanh bạn gặp đối thoại hàng ngày và chướng cản đến từ chính nội tâm của bạn.


Nếu bạn hay nổi nóng và buông lời khó nghe với mọi người thì đây là lúc bạn cần phải trấn tĩnh lại để chỉnh sửa lại bản thân bạn bởi lẽ bạn tu để cố gắng hành thiện nhưng câu nói của bạn sẵn sang làm cho người khác cảm thấy đau đớn. Điều này không khác nào việc bạn đang tạo phước báu nhưng cũng đang tạo nghiệp mà bạn không biết. Vừa sinh nghiệp vừa tao phước báu thì khác nào bạn đang cầm bó đuốc đi người chiều gió ?
Hãy ôn hòa ứng sử với mọi người vì ai cũng thích ngọt ngào và tôi chắc chắn rằng bạn sẽ đạt thành tựu rất lớn khi sử dụng lời lẽ ngọt ngào đối với những người xung quanh. Lời ngọt ngào kể cả khi bạn khó chịu với 1 ai đó cũng là bạn đang khẳng định bản lĩnh tu của bạn, nếu chưa vượt qua được thì coi như chưa qua ải tu các cấp độ. 
Và hãy nhớ 1 điều người ta để bạn nói điều khó nghe không phải vì họ sợ bạn mà là vì họ không còn đề cao trong lượng lời nói của bạn nữa. Vậy nên hãy CHUYỂN HÓA NĂNG LƯỢNG TIÊU CỰC THÀNH NĂNG LƯỢNG TÍCH CỰC ngay từ bây giờ 

Jan Nguyen

1 lời ác khẩu, 500 kiếp bị đọa làm khỉ.

Vào thời Đức Phật còn tại thế, có vị tỳ kheo tên Mật Thắng, vị này có một phước báu rất lạ.
Một hôm, thầy đang trên đường đi độ hóa với các bạn đồng tu, cảm thấy vừa nóng vừa khát lạ thường, ai nấy đều ao ước có một cái gì để uống. Tỳ-kheo Mật Thắng bèn cầm bát tung lên trời rồi sau đó dùng hai tay tiếp lấy bát trở về. Bấy giờ trong bát đựng đầy mật ngọt, Mật Thắng bèn chia cho chúng tăng giải khát.

Về tới tinh xá, một vị Tỳ-kheo đi tìm đức Phật xin thỉnh giáo:

– Bạch Thế Tôn, trong quá khứ Tỳ-kheo Mật Thắng đã tu phúc đức gì mà bây giờ bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể có đường và mật?

Đức Phật trả lời:

– Các ông có nhớ có một lần lâu lắm rồi, có một con khỉ đem mật ngọt đến cúng dường Như Lai và chúng tăng không? Nhờ bố thí với thiện tâm, nên sau khi chết rồi nó được sinh ra làm người, và nhờ nó chân thành cúng mật ngọt cho Phật nên kiếp này nó có thể được đường và mật bất cứ lúc nào và ở đâu.

Đức Phật nói xong, vị tỳ-kheo nọ hỏi tiếp:

– Bạch Thế Tôn! Thế thì tiền kiếp Mật Thắng do nhân duyên gì mà bị đọa làm thân khỉ?

Lúc ấy xung quanh đức Phật có rất nhiều đệ tử vân tập, Ngài nhìn họ một lúc rồi đáp:

– Thầy ấy bị đọa xuống làm khỉ là do một nhân duyên xảy ra cách đây 500 kiếp về trước, thời đức Như Lai Ca-diếp còn tại thế. Lúc đó có một vị Tỳ-kheo trẻ tuổi, tình cờ thấy một vị Tỳ-kheo khác đang băng qua một con suối nhỏ, vị trẻ tuổi bèn cười chế nhạo, bảo là dáng điệu của vị Tỳ-kheo kia giống hệt như con khỉ. Nhưng sau đó thầy ấy tự biết lỗi lầm của mình, đến xin sám hối với vị Tỳ-kheo mà mình đã chế nhạo. Vị Tỳ-kheo trẻ tuổi đã phạm tội ác khẩu nên bị đọa xuống làm khỉ, tuy nhiên nhờ thắng duyên biết sám hối nên kiếp này mới được gặp Phật và được Phật độ, chứng quả A-la-hán một cách mau chóng.

Nghe đức Phật giảng xong, các vị Tỳ-kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói. Bởi vì luật nhân quả không bỏ sót bất cứ một người nào!